Khám phá San Diego


Ngập chìm trong các biển hoa và ăn bánh dát vàng, San Diego cho du khách những trải nghiệm thật thú vị, bên cạnh thú vui nằm dài tắm nắng trên bãi biển xanh cát trắng

Nhắc tới San Diego, người ta thường liên tưởng ngay đến một đô thị phồn vinh và náo nhiệt với rất nhiều du khách đổ tới vui chơi mỗi ngày trên các bãi biển xanh thăm thẳm với bờ cát trắng, Nằm thoai thoải dưới ánh nắng chan hòa. Nhưng San Diego không chỉ biển. Trở lại San Diego lần này với hướng dẫn viên người bản xứ, tôi khám phá ra một vẻ đẹp hoàn toàn khác của thành phố này.

Buổi sáng tháng 4 ở San Diego là thời điểm đặc biệt nhất để người ta có thể cảm nhận sự hiện diện của nàng xuân. Không khí đẫm hơi sương, nồng nàn hương hoa cỏ trộn lẫn với vị muối biển. Tiếng chim lích chích trong vòm cây hòa vào tiếng sóng rì rào. 8 giờ sáng, chúng tôi hăm hở lái xe đi về phía Bắc San Diego. Đích đến hôm nay là Carlsbad, một thành phố nhỏ cách trung tâm San Diego khoảng 30 phút lái xe.

Cánh đồng hoa tại Carlsbad

Carlsbad là vùng trang trại nổi tiếng hoa và củ mao lương. Mùa mao lương nở rộ cũng là mùa trang trại mở cửa cho du khách đến thăm quan, khởi đầu từ ngày 1/3 đến ngày 9/5 hàng năm. Bước chân qua cánh cổng sắc uốn lượn hoa văn theo kiểu cổ, không ai bảo ai, mọi người đều ồ lên ngỡ ngàng lẫn thán phục. cảm giác mình lạc vào một thế giới hoàn toàn khác, như Alice lạc vào xứ sở thần tiên. Một tấm thảm hoa rực rỡ sắc màu, trải dài bạt ngàn, những ngọn đồi thoai thoải nằm gối đầu lên nhau phủ bạt ngàn hoa mao lương, dưới ánh nắng chan hòa trông như một bức tranh Picasso vĩ đại.

Cánh đồng rộng đến 20 hecta trồng kín chỉ hoa là hoa với 16 sắc màu khác nhau, mỗi luống 1 màu, rập rờn sống động, trông xa như cầu vồng khổng lồ. Nhìn sắp, những cánh hoa mao lương mỏng manh nhưng nhiều lớp đan xen, với hoa to bằng 2 bàn tay. Đặc biệt nhất là các bông hoa được lai tạp nhiều màu, lung linh như bức họa cầu kỳ của tạo hóa. Cánh đồng rộng mênh mông, du khách mê mải lần theo các luống hoa sặc sỡ, giật mình nhìn lại mới thấy mình đã đi bộ quãng đường tương đối xa. Nếu mỏi chân, thể đón "xe buýt" để được chở đi ngắm vòng quanh cánh đồng. Những chiếc máy cày sơn đỏ chót kéo theo thùng xe với 2 dãy ghế nệm êm ái luôn sẵn sàng đón các vị khách vui chân quá bước như thế.

Trở lại cổng chính, mọi người ghé khu lưu niệm, mua hoa tuoi hoặc hoa trồng chậu về làm quà. Và sẽ thật thiếu sót nếu như không nhắc tới món kem mứt dâu - Strawberry Sundae. Món này không hẳn là kem, cũng không hẳn là bánh ngọt. Nó cũng gợi nhớ tới các cánh hoa với nhiều lớp, nhiều màu sắc khác nhau. Dưới cùng là màu vàng bơ của bánh bông lan, rồi tới lớp kem vani mịn màng, đến lớp quả dâu tươi đỏ mọng, trên cùng được phủ kem tươi trắng như tuyết, điểm thêm màu nâu của sô-cô-la và màu tím của thạch với vị hoa oải hương.

Món kem mứt dâu - Strawberry Sundae

Thảo nguyên hoa dại
Lưu luyến rời trang trại hoa, chúng tôi tiếp tục hành trình về Bắc San Diego. 150 dặm đường trôi qua như chớp mắt vì chúng tôi mải ngắm nhìn thiên nhiên xanh tươi, đồi núi điệp trùng dọc theo xa lộ số 5. Đến khi tiến vào thung lũng Antelope, chúng tôi ngỡ ngàng tự hỏi đây là thiên đường hay hạ giới?

Nằm ở hướng tây sa Mojave, thung lũng Antelope rập rờn với các ngọn đồi xanh mướt cỏ non mùa xuân. Bắt đầu từ triền đồi, nơi khí hậu ấm hơn, trải dài xuống thảo nguyên là thảm hoa dại vàng rực, mênh mông tới nao lòng. Ngút ngàn các nụ hoa poppy - hoa lệ xuân, thuộc họ hoa phù dung - màu cam óng ả, e ấp cuộn tròn như chiếc loa kèn nhỏ xinh đua chen bên những vạt hoa cúc dại vàng tươi, lóng lánh như vạn ngôi sao bé bỏng. Điểm xuyết giữa sắc màu rực rỡ đó là hoa oải hương tím dịu dàng, hoa cỏ may trắng như bông.

Mấy cô bé tóc vàng óng như tơ, mặc váy trắng tinh chạy nhảy tung tang giữa cánh đồng hoa làm tim tôi như ngừng đập vì bắt gặp cảnh phim mình yêu thích giữa đời thường - phim "Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên". Sự lãng mạn của đồng hoa dại mênh mông, mùi hoa ngai ngái nồng nàn như thấm vào từng huyết mạch, khiến tôi ước gì mình cứ được nằm lăn ra giữa thảm hoa này mà ngắm trời mây thanh bình, mãi không cần về....

Thung lũng Antelope tràn ngập sắc màu hoa

Ăn bánh Dát vàng
Buổi tối ở thành phố biển, tôi được cô bạn người bản xứ rủ rê đi ăn bánh. Quái lạ, đi biển không mời ăn hải sản lại ăn bánh, mà đã 11 giờ khuya rồi còn gì. Tôi quá tò mò, đi theo không chút suy nghĩ. Tiệm bánh Extraordinary mang cái tên diễn đạt rất chính xác tính chất của nó: lạ thường! Mở cửa tới 12 giờ khuya, khi chúng tôi tới, đã gần đến giờ đóng cửa nhưng người vẫn xếp hàng dài dằng dặc, từ trong tiệm ra tới sân, từ sân ra tới cổng, từ cổng ra tới lề đường!

Gió biển lạnh căm căm càng khiến cho khách cuộn chặt hơn chiếc khăn choàng, kiên trì đứng đợi đến phiên mình được lọt vào trong tiệm với ánh đèn vàng ấm áp, mùi cà phê thơm nồng và mùi bánh ngạt ngào mời gọi. Hơn nửa tiếng xếp hàng, rút cục chúng tôi cũng tiến đến gần được loại tủ kính trưng bày bánh ngọt. Tôi nghĩ thành ngữ ăn hương ăn hoa ắt hẳn phải bắt đầu từ đây. Mỗi mẫu bánh là cả một nghệ thuật... cắm hoa! Thực đơn chỉ có bánh, kem và trà, cà phê nhưng rất phong phú nhiều loại bánh Âu.

Rất nhiều thực khách gọi Passion Fruit Ricotta Torte. chiếc bánh tròn tương đối to, được bày trong đĩa sứ trắng, trên mặt là vô số trái cây tươi mọng như dâu, kiwi, chuối... Trải bên dưới là 3 loại nước xốt trái cây xanh, đỏ, vàng hòa với những cánh hoa hồng, hoa lan mịn màng thành một bức tranh sắc màu lộng lẫy. Vị bánh thật khó tả, có cảm giác giòn tan với lớp bột ricotta, có dẻo lẫn mềm, chua lẫn ngọt.
Passion Fruit Ricotta Torte - chiếc bánh lớn với vô số loại trái cây trang trí


Nhưng có nhẽ điểm đặc biệt nhất là mỗi phần bánh đều có một mảnh vàng thật, mỏng và óng ánh ép trên quả dâu. Tôi nếm thử, hóa ra vàng không vị gì cả. Có lẽ vì nó quá mỏng chăng? Nhưng quả thật đây là một trải nghiệm khá lý thú! 12 giờ đêm, xếp hàng để ăn bánh ngọt của Karen Krasne - một đầu bếp tốt nghiệp từ trường Le Cordon Blue, Paris - công sức bỏ ra phải nhắc là rất xứng đáng!

Comments